Tải MP3Tải Dàn Bài


THIÊN SỨ GIẢI CỨU
Ma-thi-ơ 2:1-23; Công-vụ 12:1-24

Câu ghi nhớ: Ê-sai 63:9  Hễ khi dân Ngài bị khốn khổ, chính Ngài cũng khốn khổ, và thiên sứ trước mặt Ngài đã cứu họ rồi. Chính Ngài đã lấy lòng yêu đang thương xót mà chuộc họ. Ngài đã ẵm bồng, và mang họ trong các ngày thuở xưa.
Mục đích: Hê-bơ-rơ 1:14 Các thiên sứ há chẳng phải đều là thần hầu việc Đức Chúa Trời, đã được sai xuống để giúp việc những người sẽ hưởng cơ nghiệp cứu rỗi hay sao?
I. THIÊN SỨ GIẢI CỨU GIA ĐÌNH GIÔ-SÉP VÀ CHÚA JESUS
1. Bối cảnh:
•    Các nhà thông thái đến tìm Đức Chúa Jêsus ở Giê-ru-sa-lem
Ma-thi-ơ 2:1 Khi Đức Chúa Jêsus đã sanh tại thành Bết-lê-hem, xứ Giu-đê, đang đời vua Hê-rốt, có mấy thầy bác sĩ ở đông phương đến thành Giê-ru-sa-lem, 2 mà hỏi rằng: Vua dân Giu-đa mới sanh tại đâu? Vì chúng ta đã thấy ngôi sao Ngài bên đông phương, nên đến đặng thờ lạy Ngài. 3 Nghe tin ấy, vua Hê-rốt cùng cả thành Giê-ru-sa-lem đều bối rối.
•   Vua Hê rốt truy tìm nơi chốn Chúa Jêsus sanh ra qua các thầy tế lễ và thầy thông giáo: Ma-thi-ơ 2:4 Vua bèn nhóm các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo trong dân lại mà tra hỏi rằng Đấng Christ phải sanh tại đâu. 5 Tâu rằng: Tại Bết-lê-hem, xứ Giu-đê; vì có lời của đấng tiên tri chép như vầy: 6 Hỡi Bết-lê-hem, đất Giu-đa! Thật ngươi chẳng phải kém gì các thành lớn của xứ Giu-đa đâu, vì từ ngươi sẽ ra một tướng, là Đấng chăn dân Y-sơ-ra-ên, tức dân Ta.
•    Vua Hê-rốt truy tìm về thời gian Chúa Jêsus sanh ra qua các nhà thông thái: Ma-thi-ơ 2:7 Vua Hê-rốt bèn vời mấy thầy bác sĩ cách kín nhiệm, mà hỏi kỹ càng về ngôi sao đã hiện ra khi nào. 8 Rồi vua sai mấy thầy đó đến thành Bết-lê-hem, và dặn rằng: Các ngươi hãy đi, hỏi thăm cho chắc về tích con trẻ đó; khi tìm được rồi, hãy cho ta biết, đặng ta cũng đến mà thờ lạy Ngài.
•    Các nhà thông thái tìm thấy lại ngôi sao dẫn đường: Ma-thi-ơ 2:9 Mấy thầy nghe vua phán xong, liền đi. Kìa, ngôi sao mà họ đã thấy bên đông phương, đi trước mặt cho đến chừng ngay trên chỗ con trẻ ở mới dừng lại. 10 Mấy thầy thấy ngôi sao, mừng rỡ quá bội.
•    Gặp được Đức Chúa Jêsus và dâng hiến lễ vật cho Ngài: Ma-thi-ơ 2:11 Khi vào đến nhà, thấy con trẻ cùng Ma-ri, mẹ Ngài, thì sấp mình xuống mà thờ lạy Ngài; rồi bày của quí ra, dâng cho Ngài những lễ vật, là vàng, nhũ hương, và một dược. 12 Kế đó, trong giấc chiêm bao, mấy thầy được Đức Chúa Trời mách bảo đừng trở lại nơi vua Hê-rốt; nên họ đi đường khác mà về xứ mình.
2. Thiên sứ được sai đến trong chiêm bao – Thiên đàng can thiệp
Ma-thi-ơ 2:13 Sau khi mấy thầy đó đi rồi, có một thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-sép trong chiêm bao, mà truyền rằng: Hãy chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài trốn qua nước Ê-díp-tô, rồi cứ ở đó cho tới chừng nào ta bảo ngươi; vì vua Hê-rốt sẽ kiếm con trẻ ấy mà giết.
•    Hành động và sứ điệp của thiên sứ:
   –   Đánh thức: Hãy chờ dậy -> Để chuẩn bị ra khỏi hoàn cảnh đang bị cầm buộc
   –   Chỉ địa điểm đi trốn: đem con trẻ và mẹ Ngài trốn qua nước Ê-díp-tô,
   –   Thời gian: rồi cứ ở đó cho tới chừng nào ta bảo ngươi;
   –   Lý do: vì vua Hê-rốt sẽ kiếm con trẻ ấy mà giết.
•    Thái độ của Giô-sép sau khi nghe sứ điệp:
   –   Vâng lời ngay tức thì: Ma-thi-ơ 2:14 Giô-sép bèn chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài đang ban đêm lánh qua nước Ê-díp-tô.
   –   Ở đúng thời điểm thiên sứ dạy bảo: Ma-thi-ơ 2:15 Người ở đó cho tới khi vua Hê-rốt băng, hầu cho ứng nghiệm lời Chúa đã dùng đấng tiên tri mà phán rằng: Ta đã gọi Con ta ra khỏi nước Ê-díp-tô. -> Thiên sứ hướng dẫn để làm đúng theo lời đã chép về Ngài
3. Sự hủy diệt đến: Ma-thi-ơ 2:16 Vua Hê-rốt thấy mình đã bị mấy thầy bác sĩ đánh lừa, thì tức giận quá, bèn sai giết hết thảy con trai từ hai tuổi sấp xuống ở thành Bết-lê-hem và cả hạt, theo đúng ngày tháng mà mấy thầy bác sĩ đã cho vua biết. 17 Vậy là ứng nghiệm lời đấng tiên tri Giê-rê-mi đã nói rằng: 18 Người ta có nghe tiếng kêu la, phàn nàn, than khóc trong thành Ra-ma: Ấy là Ra-chen khóc các con mình, mà không chịu yên ủi, vì chúng nó không còn nữa. (Giê-rê-mi 31:15 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Tại Ra-ma nghe có tiếng than thở, khóc lóc đắng cay. Ra-chên khóc con cái mình, mà không chịu yên ủi về con cái mình, vì chúng nó không còn nữa!)
4. Thiên sứ hiện đến trong chiêm bao: Ma-thi-ơ 2:19 Nhưng sau khi vua Hê-rốt băng, có một thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-sép trong chiêm bao, tại nước Ê-díp-tô, mà truyền rằng:
• Sứ điệp của thiên sứ:
 Đem con trẻ trở về: Ma-thi-ơ 2:20 Hãy chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài trở về xứ Y-sơ-ra-ên, vì những kẻ muốn giết con trẻ đã chết rồi.
 Giô-sép vâng lời: Ma-thi-ơ 2:21 Giô-sép bèn chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài trở về xứ Y-sơ-ra-ên.
 Vào trú tại thành Na-xa-rét: Ma-thi-ơ 2:22 Song khi nghe vua A-chê-la-u nối ngôi vua cha là Hê-rốt mà trị vì tại xứ Giu-đê, thì Giô-sép sợ, không dám về; và bởi đã được Đức Chúa Trời mách bảo trong chiêm bao, nên người vào xứ Ga-li-lê, 23 ở trong một thành kia tên là Na-xa-rét. Vậy là ứng nghiệm lời mấy đấng tiên tri đã nói rằng: Người ta sẽ gọi Ngài là người Na-xa-rét.
II. THIÊN SỨ GIẢI CỨU PHI-E-RƠ
1. Bối cảnh:
• Hội thánh chịu sự bắt bớ của vua Hê-rốt: Công-vụ 12:1 Đang thuở đó, vua Hê-rốt hà hiếp một vài người trong Hội thánh. 2 Vua dùng gươm giết Gia-cơ là anh của Giăng; 3 thấy điều đó vừa ý người Giu-đa, nên cũng sai bắt Phi-e-rơ nữa.
• Phi-e-rơ bị cầm tù: Công-vụ 12:4 Bấy giờ nhằm ngày ăn bánh không men. Vậy, vua bắt người và hạ ngục, phó cho bốn ngũ binh canh giữ, mỗi ngũ có bốn tên lính. Vua toan đợi lúc xong lễ Vượt Qua, thì bắt người ra hầu trước mặt dân chúng.
2. Thái độ của hội thánh sau khi Phi-e-rơ bị bắt:
Cứ cầu nguyện: Công-vụ 12:5 Vậy, Phi-e-rơ bị cầm trong khám, còn Hội thánh cứ cầu nguyện Đức Chúa Trời cho người luôn.
3. Thiên sứ xuất hiện trong nhà tù – Thiên đàng can thiệp:
•    Thiên sứ: Giải cứu Phi-e-rơ
•    Trước lúc bị xử: Công-vụ 12:6 Vả, đêm rạng ngày mà Hê-rốt định bắt Phi-e-rơ ra hầu, người đang mang hai xiềng, ngủ giữa hai tên lính, và trước cửa có quân canh giữ ngục.
•    Soi sáng trong ngục tối: Công-vụ 12:7a Thình lình, một thiên sứ của Chúa đến, và có ánh sáng soi trong ngục tối.
•    Đánh thức Phi-e-rơ: Công-vụ 12:7b Thiên sứ đập vào sường Phi-e-rơ, đánh thức người, mà rằng: Hãy mau chờ dậy. Xiềng rớt khỏi tay người
•    Hướng dẫn chuẩn bị trốn thoát: Công-vụ 12:8 Kế đó, thiên sứ nói rằng: Hãy nịt lưng và mang dép vào đi. Phi-e-rơ làm theo. Thiên sứ lại tiếp: Hãy mặc áo ngoài và theo ta.
        Hãy nịt lưng: Ê-phê-sô 6:14a Vậy, hãy đứng vững, lấy lẽ thật làm dây nịt lưng,
        Mang dép vào: Ê-phê-sô 6:15b dùng sự sẵn sàng của Tin Lành bình an mà làm giày dép.
        Hãy mặc áo ngoài và theo ta: Ê-phê-sô 6:14b mặc lấy giáp bằng sự công bình,
4. Kết cuộc:
   a.   Phi-e-rơ vâng lời: Công-vụ 12:9 Phi-e-rơ ra theo; chẳng biết điều thiên sứ làm đó là thật, song tưởng mình thấy sự hiện thấy.
•    Các cửa tù mở ra: Công-vụ 12:10 Khi qua khỏi vọng canh thứ nhất, rồi vọng thứ nhì, thì đến nơi cửa sắt, là cửa thông vào thành; cửa đó tự mở ra trước mặt hai người, rồi hai người vượt ra khỏi, đi lên đàng cái, tức thì thiên sứ lìa Phi-e-rơ.
•    Thiên sứ lìa Phi-e-rơ: đi lên đàng cái, tức thì thiên sứ lìa Phi-e-rơ.
   b.    Phi-e-rơ nhận biết: Công-vụ 12:11 Phi-e-rơ bèn tỉnh lại và nói rằng: Bây giờ ta nhận biết thật Đức Chúa Trời đã sai thiên sứ Ngài giải cứu ta ra khỏi tay Hê-rốt cùng khỏi điều dân Giu-đa đang mong đợi.
•   Phi-e-rơ đến nơi nhóm lại: Công-vụ 12:12 Người suy nghĩ lại điều đó, rồi đến nhà Ma-ri, mẹ của Giăng, cũng gọi là Mác, là nơi có nhiều người đang nhóm lại cầu nguyện. 13 Người gõ cửa nhà ngoài, một con đòi tên là Rô-đơ đến nghe, 14 nhận biết tiếng Phi-e-rơ nên mừng rỡ lắm, đến nỗi chẳng mở cửa, nhưng trở chạy vào báo tin rằng Phi-e-rơ đang đứng trước cửa.
•   Mọi ngượi không tin lời cầu nguyện của mình được nhậm: Công-vụ 12:15 Người ta nói rằng: Mầy sảng. Song nàng quyết là quả thật. Họ bèn nói: Ấy là thiên sứ của người. 16 Nhưng Phi-e-rơ cứ gõ cửa hoài. Khi mở cửa, thấy Phi-e-rơ, hết thảy đều kinh hãi.
    c.    Phi- e-rơ làm chứng về sự giải cứu của thiên sứ: Công-vụ 12:17 Nhưng người lấy tay ra dấu biểu chúng làm thinh, rồi thuật lại cho biết Chúa đã dùng cách nào cứu mình khỏi ngục; đoạn, người lại dặn rằng: Hãy cho Gia-cơ và anh em biết điều nầy. Rồi đó, người bước ra sang nơi khác.
5. Sự xáo trộn cho những kẻ ghét Chúa: Công-vụ 12:18 Đến sáng, trong bọn lính có sự xôn xao rất lớn: vì chúng nó chẳng hay Phi-e-rơ đi đâu. 19 Vua Hê-rốt sai tìm người, nhưng tìm chẳng được, bèn tra hỏi bọn lính, rồi truyền lịnh dẫn chúng nó đi giết. Đoạn, người từ xứ Giu-đê xuống thành Sê-sa-rê, ở lại tại đó. 20 Vả, vua Hê-rốt căm giận dân thành Ty-rơ và dân thành Si-đôn. Chúng đã được lòng quan hầu của vua là Ba-la-tút rồi, bèn đồng lòng đến cùng vua mà xin hòa, vì xứ họ ăn nhờ lương thực trong xứ vua.
6. Thiên sứ giết Hê-rốt: Công-vụ 12:21 Đến kỳ, vua Hê-rốt mặc áo chầu, ngồi trên ngai, truyền phán giữa công chúng. 22 Dân chúng kêu lên rằng: Ấy là tiếng của một thần, chẳng phải tiếng người ta đâu! 23 Liền lúc đó, có thiên sứ của Chúa đánh vua Hê-rốt, bởi cớ chẳng nhường sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời; và vua bị trùng đục mà chết.
7. Đạo Chúa phát triển: Công-vụ 12:24 Bấy giờ, đạo Đức Chúa Trời tấn tới rất nhiều, càng ngày càng tràn thêm ra.

CategoriesĐọc Tiếp Trong Loạt Bài: Thiên Sứ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

fourteen + fifteen =