Tải MP3Tải Dàn Bài


Kinh Thánh: Sáng Thế Ký 31

Câu ghi nhớ: Thi Thiên 118:18 Đức Giê-hô-va đã sửa phạt tôi cách nghiêm trang, nhưng không phó tôi vào sự chết.
Mục đích:  Sau khi học xong những bài học của Chúa, hãy ra khỏi và trở về Đất hứa của Ngài đã dành sẵn cho chúng ta.

I. Thái độ của Gia đình La-ban đối với Gia-cốp:
1. Thái độ của các con La-ban: Sáng Thế Ký 31: 1 Gia-cốp được nghe lời các con La-ban nói rằng: Gia-cốp đã lấy hết gia tài cha ta, và vì nhờ của cha ta, nên mới được giàu có dường ấy. (Không vui về sự thịnh vượng của Gia-cốp).
2. Thái độ của La-ban: 2 Gia-cốp cũng để ý coi nét mặt cậu, nhận biết rằng người chẳng đối ở với mình như trước nữa. (Không vui vì không còn sử dụng Gia-cốp để làm lợi cho mình được nữa)
*   Kẻ thù không vui với Nê-hê-mi 2:10 Khi San-ba-lát, người Hô-rôn, và Tô-bi-gia, là kẻ tôi tớ Am-môn, hay điều đó, thì lấy làm bất bình vì có người đến đặng tìm kiếm sự hưng thạnh của dân Y-sơ-ra-ên.

II. Chúa phán cùng Gia-cốp: Sau 20 năm học tập
1. Mạng lịnh: 31:3 Đức Giê-hô-va phán cùng Gia-cốp rằng: Hãy trở về xứ của tổ phụ ngươi, chốn bà con ngươi.
Thi Thiên 94:12 Hỡi Đức Giê-hô-va, phước cho người nào Ngài sửa phạt và dạy luật pháp Ngài cho.
2. Lời hứa: Ta sẽ phù hộ ngươi (Ta sẽ đi cùng, che chở, bảo vệ hành trình của ngươi)
*   Lời Chúa hứa cho Gia-cốp khi ông chạy trốn: Sáng Thế Ký 28:15 Này, Ta sẽ ở cùng ngươi luôn, ngươi đi đâu Ta sẽ theo gìn giữ đó và đem ngươi về xứ này, vì Ta không bao giờ bỏ ngươi, cho đến khi Ta hoàn thành lời Ta đã hứa với ngươi.

III. Gia-cốp vâng lời Chúa và lên kế hoạch để trở về:
1. Bàn với vợ: Sáng Thế Ký 31:4 Gia-cốp bèn sai người gọi Ra-chên và Lê-a đến nơi cầm bầy súc vật của mình ngoài đồng. (Không muốn bị Cậu La-ban phát hiện, chắc chắn có sự ngăn trở)
2. Lý do phải ra khỏi đây:
a. La-ban khó chịu: Sáng Thế Ký 31:5 và nói cùng họ rằng: Ta thấy sắc mặt cha hai ngươi đối cùng ta chẳng còn như trước nữa, nhưng nhờ Đức Chúa Trời của cha ta phù hộ ta. (Gia-cốp là mối nguy hiểm cho tài sản của La-ban).
b. Gia-cốp đã làm hết sức: 31:6 Chính hai ngươi cũng biết rằng ta đã giúp cha hai ngươi hết sức (Điểm tốt của Gia-cốp)
*   Ứng dụng cho đời sống hằng ngày: Cô-lô-se 3: 22 Hỡi kẻ làm tôi tớ, trong mọi sự phải vâng phục kẻ làm chủ mình về phần xác, không những hầu việc trước mắt họ, như mình tìm cách cho đẹp lòng người ta, nhưng vì kính sợ Chúa, hãy lấy lòng thật thà mà hầu việc. 23 Hễ làm việc gì, hãy hết lòng mà làm, như làm cho Chúa, chớ không phải làm cho người ta, 24 vì biết rằng anh em sẽ bởi Chúa mà được cơ nghiệp làm phần thưởng. Hãy hầu việc Đấng Christ, tức là Chúa. 25 Vì ai ăn ở bất nghĩa, sẽ lại chịu lấy sự bất nghĩa của mình không tây vị ai hết.
*   Ứng dụng cho công việc của Thiên Đàng: 1 Phi-e-rơ 5:2 Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em; làm việc đó chẳng phải bởi ép tình, bèn là bởi vui lòng, chẳng phải vì lợi dơ bẩn, bèn là hết lòng mà làm.
 c. La-ban không tốt:  31:7 còn cha hai ngươi lại khinh bạc và mười lần thay đổi công giá ta; nhưng Đức Chúa Trời không cho phép người làm hại ta chút nào. (Lừa gạt tiền công, tính lợi cho mình, hại người ta)
Gia-cơ 5:4 Kìa, tiền công con gặt gặt ruộng anh em, mà anh em đã ăn gian, nó kêu oan, và tiếng kêu của con gặt đã thấu đến tai Chúa các cơ binh.
Phi-líp 2:4 Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa.

IV. Gia-cốp giải thích về bầy chiên hiện có:
Sáng Thế Ký 31:8 Khi người (La-ban) dạy rằng: Các con chiên có đốm dùng làm công giá ngươi, quả các con chiên đều sanh con ra có đốm. Còn nếu dạy rằng: Các con chiên có sọc dùng làm công giá ngươi, quả các con chiên đều sanh ra có sọc. 9 Thế thì, Đức Chúa Trời đã bắt súc vật của cha hai ngươi cho ta đó! 10 Đang trong lúc chiên giao hiệp nhau, ta nhướng mắt lên, chiêm bao thấy các chiên đực đang giao hiệp cùng chiên cái đều có sọc, có rằn và có đốm. 11 Thiên sứ Đức Chúa Trời phán cùng ta trong mộng rằng: Hỡi Gia-cốp! Ta bèn thưa: Có tôi đây. 12 Thiên sứ rằng: Hãy nhướng mắt lên mà nhìn: hết thảy chiên đực đang giao hiệp cùng chiên cái đều có sọc, có rằn và có đốm; vì ta đã thấy cách La-ban ăn ở cùng ngươi rồi.
Xuất 3:7 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta đã thấy rõ ràng sự cực khổ của dân ta tại xứ Ê-díp-tô, và có nghe thấu tiếng kêu rêu vì cớ người đốc công của nó; phải, ta biết được nỗi đau đớn của nó. 8 Ta ngự xuống đặng cứu dân nầy khỏi tay người Ê-díp-tô, dẫn từ xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp đẽ và rộng rãi, đượm sữa và mật, tức là nơi dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân A-mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít và dân Giê-bu-sít ở.

V. Chúa nhắc lại mạng lịnh cho Gia-cốp:
1. Ta là Đức Chúa Trời: 31:13 Ta đây là Đức Chúa Trời của Bê-tên, tức nơi ngươi đã thoa dầu đầu cây trụ và đã khấn nguyện cùng ta.
2. Hãy ra khỏi: Bây giờ, hãy đứng dậy, ra khỏi xứ nầy và trở về xứ của bà con ngươi. (Học xong bài ở đây! Về lại Đất Hứa).

VI. Sự đáp ứng của Ra-chên và Lê-a:
1. Nhận biết mình không thuộc về cha La-ban nữa: 31:14 Ra-chên và Lê-a đáp cùng người mà rằng: Chúng tôi còn một phần chi hay là cơ nghiệp chi nơi nhà cha chúng tôi chăng?
2. Nhận biết cha của mình nặng về tiền bạc hơn là tình nghĩa: 31: 15 Vì người đã gả bán chúng tôi và ăn xài hết tiền bạc bán nữa, há người chẳng đãi chúng tôi như người dưng ư?
3. Nhận biết những tài vật Chúa ban cho gia đình mình: 31:16a Các tài vật mà Đức Chúa Trời đoạt nơi tay cha chúng tôi tức là của chúng tôi và của con cái chúng tôi.
4. Khích lệ chồng làm theo ý Chúa: 31:16b Vậy bây giờ, chàng hãy làm theo mọi lời Đức Chúa Trời đã phán dạy.

VII. Gia-cốp vâng lời Chúa:
1. Đem theo cả nhà, cả gia tài ra đi: 31:17 Gia-cốp bèn đứng dậy, đỡ vợ và con lên lưng lạc đà, 18 dẫn hết thảy súc vật và của cải mình, tức súc vật mình đã gây dựng ở Pha-đan-A-ram, đặng trở về cùng Y-sác, cha mình, ở Ca-na-an.
2. Ra-chên ăn cắp các pho tượng: 31:19 Trong lúc La-ban mắc đi hớt lông chiên người, thì Ra-chên ăn cắp các pho tượng thờ trong nhà của cha mình. (Mang theo niềm tin của truyền thống, rủa sả, tham muốn thờ hình tượng).
3. Gia-cốp trốn đi: 31:20 Gia-cốp gạt La-ban, vì không nói rằng, mình muốn đi trốn. 21 Vậy, người đứng dậy, đem theo hết thảy tài vật mình, trốn đi ngang qua sông, thẳng tuốt về núi Ga-la-át.
*   Gia-cốp xin phép La-ban trước đây: Sáng Thế Ký 30:25 Khi Ra-chên đã sanh Giô-sép thì Gia-cốp thưa cùng La-ban rằng: Xin cậu cho tôi thôi, đặng trở về quê hương tôi; 26 xin giao vợ và con lại cho tôi, mà tôi đã được vì cớ giúp cậu, để tôi đi; bởi cậu cũng biết rằng tôi đã giúp công việc cho cậu thể nào. (La-ban kiếm cách giữ Gia-cốp ở lại, với sức riêng không thể tự thoát khỏi La-ban được).
4. Người ta học cho La-ban về Gia-cốp: 31:22 Đến ngày thứ ba, người ta học lại cùng La-ban rằng Gia-cốp đã trốn đi rồi.
5. La-ban đuổi theo: 23 Người bèn đem các anh em mình đuổi theo Gia-cốp trong bảy ngày đường, và theo kịp tại núi Ga-la-át.
Xuất 14:5 Vả, họ báo cùng vua Ê-díp-tô rằng dân Hê-bơ-rơ đã trốn đi rồi. Lòng Pha-ra-ôn và quần thần đối cùng dân đó bèn thay đổi, nói rằng: Chúng ta đã làm chi vậy, tha dân Y-sơ-ra-ên đi để khỏi phục dịch ta nữa sao? 6 Pha-ra-ôn bèn thắng xe và đem dân mình theo. 7 Người đem sáu trăm xe thượng hạng và hết thảy xe trong xứ Ê-díp-tô, trên mỗi xe đều có chiến binh cả. 8 Đức Giê-hô-va làm cho Pha-ra-ôn, vua xứ Ê-díp-tô, cứng lòng, đuổi theo dân Y-sơ-ra-ên; nhưng dân nầy đã ra đi một cách dạn dĩ.

VIII. Đức Chúa Trời can thiệp:
1. Chúa dạy La-ban đừng nặng lời với Gia-cốp: Sáng Thế Ký 31:24 Nhưng trong cơn chiêm bao lúc ban đêm, Đức Chúa Trời đến cùng La-ban, người A-ram, mà phán rằng: Dầu lành dầu dữ, thế nào ngươi khá giữ mình đừng nói gì cùng Gia-cốp hết.
Châm Ngôn 21:1 Lòng của vua ở trong tay Đức Giê-hô-va khác nào dòng nước chảy; Ngài làm nghiêng lệch nó bề nào tùy ý Ngài muốn.
2. La-ban theo kịp Gia-cốp: 31:25 Vậy, La-ban theo kịp Gia-cốp. Vả, Gia-cốp đang đóng trại trên núi; La-ban và các anh em người cũng đóng trại trên núi Ga-la-át.
3. La-ban phàn nàn về việc đi trốn: 31:26 La-ban nói cùng Gia-cốp rằng: Cháu đã làm chi vậy? Cháu đã gạt cậu và dẫn mấy đứa gái cậu như phu tù giặc. 27 Sao trốn nhẹm, gạt và không cho cậu hay trước? Có lẽ cậu đưa đi rất vui vẻ, tiếng hát, tiếng đàn và tiếng trống phụ đưa. 28 Cháu làm cách dại dột vậy, không để cho cậu hôn con trai và con gái cậu.
4. Ý định của La-ban trước đây: 31:29 Tay cậu có đủ quyền làm hại cháu; nhưng Đức Chúa Trời của cha cháu đã mách bảo cùng cậu tối hôm qua rằng: Dầu lành dầu dữ, ngươi khá giữ mình đừng nói chi cùng Gia-cốp hết.
5. Lý do đuổi theo: 31:30 Bây giờ, vì lòng cháu mong mỏi về nhà cha cháu, nên đã ra đi; nhưng cớ sao cháu lại ăn cắp các pho tượng cậu?
6. Gia-cốp khẳng định: 31:31 Gia-cốp đáp rằng: Vì cớ tôi e cậu bắt hai người con gái lại chăng. 32 Nhưng tìm nơi ai được các pho tượng của cậu, thì ai đó sẽ bị chết đi! Tại trước mặt các anh em chúng ta, cậu hãy kiểm soát các món nơi tôi đi, và hãy lấy vật chi thuộc về cậu. Vả, Gia-cốp vốn không hay rằng Ra-chên đã trộm mấy pho tượng đó.
7. La-ban lục soát: 31:33 Vậy, La-ban vào trại Gia-cốp, trại Lê-a, trại hai người đòi, chẳng tìm được chi cả. Đoạn, ở trại Lê-a bước ra đi vào trại Ra-chên.
8. Ra-chên giấu pho tượng: 31:34 Vả, Ra-chên có lấy mấy pho tượng đó, giấu dưới bành lạc đà, rồi ngồi lên trên. La-ban soát lục khắp trại chẳng gặp pho tượng.
9. Ra-chên biện lý do: 31:35 Nàng bèn thưa cùng cha rằng: Vì trong mình con có việc riêng của đàn bà, nên đứng dậy rước chẳng được; xin chúa chớ giận con chi hết. Người kiếm, nhưng chẳng thấy pho tượng đâu hết.

IX. Kết cuộc:
1. Gia-cốp nổi giận: Sáng Thế Ký 31:36 Gia-cốp bèn nổi giận rầy lộn cùng La-ban, mà rằng: Tôi có án gì, tội gì, mà cậu hằm hằm đuổi theo như vậy! 37 Cậu đã soát lục các đồ hành lý tôi, có kiếm được món chi thuộc về nhà cậu chăng? Hãy đem món đó ra trước mặt anh em tôi cùng anh em cậu, đặng họ xét đoán đôi ta. (La-ban bị thất thế)
2. Gia-cốp có cơ hội trình bày nổi đau khổ của mình:
a. Chiên dê được an toàn: 31:38 Kìa, đã hai mươi năm tôi ăn ở nơi nhà cậu, chiên cùng dê cậu nào có sảo thai.
b. Chẳng hề ăn thịt: 31:38 và tôi chẳng hề ăn thịt chiên đực của bầy cậu bao giờ.
c. Bị đối xử một cách thiệt thòi: 31:39 cũng chẳng hề đem về cho cậu một con nào bị xé; bằng có, chính tôi chịu đền đó thôi. Cậu cớ đòi luôn những con bị ăn cắp ban ngày và ăn trộm ban đêm.
d. Không được ngủ ngon giấc: 31:40 Ban ngày tôi chịu nắng nồng, ban đêm chịu lạnh lùng, ngủ nào có an giấc được đâu.
e. Cách lường gạt tiền công của La-ban: 31:41 Đó trong hai mươi năm tôi ở tại nhà cậu là thế; trong mười bốn năm giúp việc, để được hai con gái cậu, và sáu năm đặng lãnh lấy bầy súc vật của cậu, mà cậu lại còn thay đổi mười lần công giá tôi.
3. Biết Chúa có can thiệp: 31:42 Nếu Đức Chúa Trời của cha tôi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, là Đấng mà Y-sác kính sợ, không phù hộ tôi, chắc bây giờ cậu đuổi tôi ra tay không, Đức Chúa Trời đã xem thấy nỗi đau-khổ tôi cùng công việc hai tay tôi làm, nên đêm qua Ngài đã xét công bình rồi đó.
4. Cách nói của La-ban: 31:43 La-ban đáp cùng Gia-cốp mà rằng: Các đứa gái nầy là con của cậu; các đứa trẻ nầy là trẻ của cậu; các bầy súc vật tức là bầy của cậu, và các vật chi cháu thấy được tức của cậu hết; ngày nay cậu sẽ làm chi được cùng các con gái hay là các cháu cậu đó?

X. La-ban muốn kết ước với Gia-cốp:
1. Có sự chứng kiến: Sáng Thế Ký 31:44 Vậy bây giờ, hè! Chúng ta kết-ước cùng nhau, để dùng làm chứng cho cậu và cháu. 45 Gia-cốp lấy một hòn đá, dựng đứng lên làm trụ; 46 và nói cùng các anh em mình rằng: Hãy lượm góp đá lại. Chúng bèn góp đá lại, chất thành một đống, rồi ngồi lên trên ăn bữa.
2. Đặt tên đống đá: 31:47 La-ban đặt trên đống đá đó là Y-ê-ga Sa-ha-đu-ta; còn Gia-cốp kêu là Ga-lét.
3. Xin Chúa coi sóc: 48 La-ban nói rằng: Đống đá nầy ngày nay làm chứng cho cậu và cháu đó. Cho nên chúng gọi là Ga-lét. 49 Mà cũng gọi là Mích-ba, vì La-ban có nói thêm rằng: Khi chúng ta phân cách nhau, cầu xin Đức Giê-hô-va coi sóc cậu và cháu.
4. La-ban cảnh báo Gia-cốp về gia đình: Sáng Thế Ký 31:50 Nếu cháu hành hạ các con gái cậu, nếu cưới vợ khác nữa, thì hãy giữ mình! Chẳng phải người thường soi xét ta đâu, bèn là Đức Chúa Trời làm chứng cho chúng ta vậy. 51 La-ban lại nói cùng Gia-cốp rằng: Nầy đống đá, nầy cây trụ mà cậu đã dựng lên giữa cậu và cháu đây.
5. Không vượt qua giới hạn này để hại nhau: 31:52 Đống đá nầy và cây trụ nầy làm chứng rằng cậu chẳng qua khỏi đây, đi đến nơi cháu, và cháu cũng chẳng vượt khỏi đây, đi đến nơi cậu, trong khi có ý muốn làm hại nhau.
6. Cầu xin Chúa đoán xét: 31:53 Cầu xin Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Na-cô, Đức Chúa Trời của cha các người đó đoán xét cho chúng ta! Gia-cốp chỉ Đấng của Y-sác, cha mình, kính sợ mà thề.
7. Dâng của lễ và thông công: 31:54 Đoạn, người dâng một của lễ tại trên núi, và mời các anh em mình dùng bánh. Vậy, chúng dùng bánh, rồi ở ban đêm trên núi.
8. La-ban chúc phước: Sáng Thế Ký 31:55 La-ban dậy sớm, hôn các con trai và các con gái mình, và chúc phước cho, rồi đi trở về nhà mình.

CẦU NGUYỆN: Cảm ơn Đức Chúa Thánh Linh về bài học quý báu từ La-ban và Gia-cốp để giúp chúng con từ bỏ những điều ác trước mặt Chúa vì Ngài là Đấng nhìn thấy mọi sự và bởi Đức Thánh Linh của Ngài giúp con sống trong sự ngay thẳng công bình của Ngài hơn là lợi dụng và hại lẫn nhau. Xin Chúa sử dụng con là công cụ công bình trong tay Chúa chứ không phải công cụ của Sa-tan, cảm ơn Chúa Jesus Christ. Amen.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

nineteen − eleven =